VỀ ĐÂU
Một chiếc xe bít bùng chạy qua... ngoại trừ người tài xế và mấy anh lính hộ tống,
không một ai trên xe biết mình sẽ đi về đâu. Họ ngồi đó mà không thấy được ánh
sáng và các sinh hoạt đang diễn ra bên ngoài. Họ chỉ biết hiện tại mình còn sống,
còn ý thức, cảm xúc... nhưng tương lai thì nằm ngoài tầm tay... vì họ là những tù
nhân!
Không ai muốn mình ngồi trên xe đó cả. Vâng! Đúng thế, ngồi trên một chiếc xe
như vậy thật đáng sợ vô cùng.
Tôi nghĩ đến câu nói: “Đời người là một chuyến du hành”. Nhìn lại đời mình, tôi
cảm thấy lo lắng vì trong chuyến du hành đó, thực sự tôi không biết chiếc xe cuộc
đời mình sẽ đi về đâu?! ‘Bến đỗ’ là bến nào? Đó có phải là nơi tôi muốn đến hay
không? Không có lời giải đáp. Dù tôi tránh né hoặc không quan tâm đến chuyện đời
sau, chỉ mải lo cuộc sống hiện tại, nhưng tôi biết và mọi người đều biết một định
luật chắc chắn không thể tránh khỏi: đó là cái CHẾT....
